Thứ sáu, 04/09/2026
114

THỰC TẬP TẠI TRƯỜNG ĐẠI HỌC PHẬT GIÁO MAHAMAKUT, THÁI LAN - “Unforgettable”

Nếu dùng một từ để miêu tả về chuyến thực tập của chúng em, đó chắc chắn là… “Unforgettable” - Không thể nào quên.
4 tuần gắn bó không phải là một khoảng thời gian quá dài, nhưng chuyến thực tập vừa qua tại Đại học Phật giáo Mahamakut, cơ sở Isan (MBUISC), tỉnh Khon Kaen, Thái Lan thực sự là một dấu ấn khó quên trong quãng đời sinh viên của chúng em. Đó không chỉ là một kỳ thực tập, mà là hành trình của sự trưởng thành, của những bài học vỡ lòng về nghề giáo và cảm giác ấm áp khi tìm thấy một “ngôi nhà thứ hai” nơi đất khách.

Nhớ lại giây phút đầu tiên đặt chân đến đất Thái, bao nhiêu lo âu, bỡ ngỡ của những sinh viên lần đầu đi thực tập quốc tế bỗng chốc tan biến bởi nụ cười rạng rỡ và sự đón tiếp nồng hậu của các thầy cô ngay tại sân bay. MBUISC chào đón chúng em bằng một không gian xanh mát, tĩnh lặng và mang đậm nét thanh tịnh của một ngôi trường Phật giáo. Từ tòa thư viện khang trang đến hội trường đa năng được đầu tư chu đáo, mọi góc nhỏ đều mang lại sự an yên đến lạ. Đặc biệt nhất, chúng em không hề cảm thấy bản thân là những "thực tập sinh quốc tế" xa lạ, mà thực sự được quan tâm chăm sóc về mọi mặt - từ từng bữa ăn, giấc ngủ, điều kiện sinh hoạt cho đến những tiết thực tập giảng dạy đầu tiên. Chính nhờ sự săn sóc ấy, tụi em mới có thể nhanh chóng hòa nhập và vững tâm hơn khi đứng trên bục giảng.

Tại MBUISC, chúng em đã học được rằng: nghề giáo không chỉ là việc trao đi kiến thức, mà còn là sự kết nối từ trái tim. Chúng em xin mãi ghi nhớ sự tận tụy, bao dung của Ban Giám hiệu, các sư thầy và các thầy cô hướng dẫn. Dù là những tin nhắn hỏi bài lúc đêm muộn hay những lúc loay hoay thiết kế giáo án, thầy cô vẫn luôn kiên nhẫn lắng nghe và vui vẻ gỡ rối giúp tụi em.

Một người thầy hướng dẫn tại trường từng chia sẻ phương châm giảng dạy khiến cả đoàn cứ nhớ mãi: "If you tell me, I know. If you teach me, I learn. But if you involve me, I remember" (Tạm dịch: Nếu thầy nói, trò sẽ biết. Nếu thầy dạy, trò sẽ học. Nhưng nếu thầy cho trò tham gia, trò sẽ nhớ mãi). Từ câu nói ấy, chúng em nhận ra một bài giảng hay không nhất thiết phải nhồi nhét những kiến thức cao siêu. Đôi khi, chỉ cần sự đơn giản, gần gũi để tất cả học sinh đều hào hứng tham gia vào bài học là đã thành công rồi.

Không chỉ đồng hành trên bục giảng, các thầy cô còn dành thời gian ngoài giờ để đưa cả đoàn đi thăm thú nhiều nơi. Từ những ngôi chùa có kiến trúc tuyệt đẹp đến việc trải nghiệm văn hóa địa phương, mỗi chuyến đi đều là cách thầy cô tinh tế giúp tụi em hòa nhập và thêm yêu đất nước Thái Lan. Tình người nơi đây còn len lỏi qua những điều bình dị nhất: là chuyến ghé thăm nếp nhà ấm cúng miền quê của một sư thầy khiến chúng em nghẹn ngào vì quá đỗi thân thương, hay những món ngon nóng hổi từ dì nấu ăn ở canteen - người mà mọi sinh viên, bao gồm cả chúng em, gọi bằng cái tên thân mật là “Mẹ”.

Và tất nhiên, chuyến đi này sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu các bạn sinh viên Thái Lan. Ban đầu, rào cản ngôn ngữ là nỗi sợ lớn nhất. Nhưng chính sự chủ động, nụ cười rạng rỡ và nguồn năng lượng tích cực của các bạn đã xóa nhòa mọi khoảng cách. Trong lớp học, tinh thần "learning together" hiện diện rõ nét khi các bạn giỏi ngôn ngữ hơn luôn chủ động dịch sang tiếng Thái để giúp đỡ các bạn khác hiểu bài. Không một ai bị bỏ lại phía sau, và không một tiết học nào thiếu vắng tiếng cười.

Chuyến đi còn đọng lại những khoảnh khắc thiêng liêng trong ngày Lễ Nhà giáo Thái Lan (Wan Wai Kru), nơi chúng em cảm nhận sâu sắc truyền thống tôn sư trọng đạo khi các bạn sinh viên quây quần hỏi thăm, bày tỏ lòng biết ơn đến thầy cô. Hay những kỷ niệm khó quên trong chuyến English Camp tại tỉnh Loei, nơi sự trong sáng, nhiệt huyết của các chú tiểu (Young Novices) đã thắp sáng trọn vẹn niềm đam mê cống hiến trong mỗi giáo sinh chúng em.
Hành trình vượt ra khỏi vùng an toàn này không chỉ rèn giũa kỹ năng sư phạm mà còn nuôi dưỡng sự tỉnh thức trong tâm hồn tụi em. Những phút thiền tập ngắn trước giờ học, những bài tụng kinh tiếng Anh giúp chúng em biết sống chậm lại, gạt bỏ những xao động để thực sự lắng nghe người học. Trải nghiệm đứng lớp tại Thái Lan đã bồi đắp thêm sự tự tin, tính độc lập, và giúp chúng em hình dung rõ nét hơn về người giáo viên mình muốn trở thành: tận tâm, linh hoạt và biết cách tạo ra một không gian an toàn cho học sinh.
Khép lại hành trình 4 tuần, thứ chúng em mang về không chỉ là kinh nghiệm chuyên môn, mà còn là những tình bạn xuyên biên giới, những bài học về tình yêu thương giữa con người, và một ngọn lửa nhiệt huyết với nghề giáo đang cháy sáng hơn bao giờ hết.
Đoàn thực tập xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến Ban Giám hiệu cùng quý thầy cô Trường Đại học Ngoại ngữ, Đại học Huế đã tạo điều kiện cho chúng em có cơ hội quý báu này. Đồng thời, xin gửi cái ôm ấm áp nhất đến Đại học Phật giáo Mahamakut, Isan Campus vì đã bao dung, kiên nhẫn và trao cho chúng em một khoảnh khắc thanh xuân đáng nhớ tại xứ sở Chùa Vàng.




ĐOÀN SINH VIÊN THỰC TẬP TẠI TRƯỜNG ĐẠI HỌC PHẬT GIÁO MAHAMAKUT, THÁI LAN